Ngày tôi ngồi một mình bên bờ sông: hành trình đi qua trầm cảm và học cách đứng dậy

Có những giai đoạn trong đời mà ta tưởng cả thế giới đang sụp xuống. Với tôi, đó là tháng thứ sáu của thai kỳ đôi, khi bác sĩ nói hai con tôi có nguy cơ dị tật liên quan đến não. Chỉ là “nguy cơ”, nhưng với một người mẹ, ba chữ ấy đủ để đánh sập mọi thứ.
Khi nỗi sợ lớn hơn cả bản thân mình
Tôi đi khám nhiều nơi, chỉ nhận về một câu trả lời: thai đã lớn, chỉ có thể chờ đến ngày sinh. Những ngày sau đó, tôi rơi vào trầm cảm trước sinh. Mỗi ngày là một cuộc giằng xé giữa giữ con và bỏ con. Có một tuần tôi gần như mất kiểm soát, chỉ chui xuống gầm giường, không dám gặp ai. Tôi kể điều này không phải để xin thương cảm, mà vì tôi biết ngoài kia có những người đang lặng lẽ chịu đựng giống mình ngày ấy — và tôi muốn bạn biết bạn không đơn độc.
Điều kéo tôi trở lại
Hôm gia đình bàn chuyện bỏ hai em bé, tôi bỏ đi. Khi mọi người tìm thấy, tôi đang ngồi một mình bên bờ sông. Bố chở tôi về bằng chiếc xe vừa chở vịt, còn dính cả lông và phân. Về đến căn nhà nhỏ ở trang trại, bố ôm tôi và nói: “Con cứ sinh cháu ra đi. Con thương các con thì cứ sinh. Bố nuôi nhiều vịt, nhiều gà, nhiều ngan ngỗng. Bố sẽ nuôi được các cháu.”
Chính giây phút ấy, tôi quyết định giữ hai con bằng mọi giá. Hơn ba tháng còn lại, tôi gần như chỉ đi chùa và cầu bình an. Ngày sinh, hai con tôi chào đời khoẻ mạnh, hoàn toàn bình thường, một trai một gái. Tôi đặt tên con với mong ước lớn nhất đời mình: được bình an.
 Ba điều tôi mang theo sau tất cả
**Một, hãy nói ra.** Trầm cảm lớn lên trong im lặng. Ngày ấy tôi giấu tất cả, ngay cả chồng mình. Bây giờ tôi hiểu: chia sẻ với một người mình tin tưởng không phải là yếu đuối, mà là bước đầu tiên để lành lại. Nếu bạn đang rất nặng nề, xin hãy tìm đến một người thân hoặc một chuyên gia — bạn xứng đáng được nâng đỡ.
**Hai, một người tin bạn là đủ.** Tôi vượt qua được vì có bố. Đôi khi ta không cần cả thế giới hiểu mình, chỉ cần một người nắm tay và nói “cứ đi tiếp, có bố đây”.
**Ba, nghịch cảnh không định nghĩa bạn.** Từ người mẹ ngồi khóc bên bờ sông, tôi đã đi tiếp, làm lại, và xây dựng được một cuộc sống mà chính mình cũng bất ngờ. Điểm tối nhất không phải là dấu chấm hết — nó chỉ là một khúc trên đường.
Nếu hôm nay bạn đang thấy mọi thứ quá sức, tôi mong bạn giữ lấy một điều: hãy cho ngày mai một cơ hội. Bạn không biết điều tốt đẹp nào đang chờ mình ở khúc quanh phía trước đâu.
*Đây là một chủ đề nhạy cảm. Nếu bạn hoặc người thân đang gặp khó khăn về sức khoẻ tinh thần, đừng ngần ngại tìm đến người thân tin cậy hoặc chuyên gia tâm lý để được hỗ trợ.*
📌 Đọc thêm bài chi tiết của tác giả: https://mocmien.me/cau-chuyen-cua-toi-vuot-qua-tram-cam/

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *